Bill
Miller là nhà quản lý của quỹ Legg Mason Value Trust (LMVTX). Dưới sự điều hành
của ông, quỹ này đã lập kỷ lục là một trong những quĩ đạt chuỗi các năm đầu tư
thành công dài nhất trong lịch sử các quỹ tương hỗ. Từ 1991 đến 2005, tổng lợi
nhuận của quỹ đã 15 năm liên tiếp vượt qua chỉ số S&P 500.Quy mô quỹ của
Miller đã phát triển từ 750 triệu USD năm 1990 lên tới 20 tỷ USD năm 2006!
Tiểu sử cá nhân:
Miller
tốt nghiệp bằng kinh tế học ở đại học Washington & Lee năm 1972. Ông làm
việc cho J. E. Baker Co. và trở thành thủ quỹ của công ty này. Ông gia nhập
Legg Mason năm 1981 và hiện đang là chủ tịch kiêm tổng giám đốc đầu tư của công
ty quản lý quỹ Legg Mason Capital Management. Ngoài ra, Miller còn là chủ tịch
ban quản trị của Học viện Santa Fe, một trung tâm hàng đầu dành cho các nghiên
cứu về lý thuyết các hệ thống phức hợp.
Phong cách đầu tư :
Tháng
11 năm 2006, phó tổng biên tập tạp chí Fortune, Andy Serwer, đã mô tả phong
cách đầu tư của Bill Miller là “báng bổ thánh thần”: “đơn giản là bạn không thể
nào làm cái mà ông ta đã làm trong việc đầu tư cổ phiếu rất chọn lọc và cực kỳ
hiệu quả. Sự thật là Miller đã bỏ ra hàng thập kỷ để nghiên cứu cách suy nghĩ
độc lập so với những người xuất chúng và trong quá trình đó, chính ông ta cũng
trở thành một trong số họ.”
Bill
Miller là một nhà đầu tư theo giá trị tự bộc lộ của cổ phiếu, nhưng định nghĩa
của ông về khoản đầu tư giá trị tương đối khó hiểu đối với các nhà đầu tư theo
giá trị thông thường. Miller tin rằng, bất cứ cổ phiếu nào cũng có thể là một
cổ phiếu giá trị nếu nó được bán với giá thấp hơn giá trị nội tại của mình.
Các
nhà đầu tư cá nhân có thể học hỏi từ việc ứng dụng nguyên lý đầu tư này của
Miller, mà như ông nói là cơ sở cho kỷ lục 15 năm liên tiếp quỹ Legg Mason
Value Trust vượt qua kêt quả đầu tư bình quân trên thị trường.
Giải
thích cho thành công này, ông chỉ ra hai yếu tố: các phân tích chứng khoán thật
kỹ lưỡng, thấu đáo và kỹ thuật xây dựng danh mục đầu tư. Năm 2006, trong
thông cáo quí IV gửi các cổ đông của Quỹ, Bill Miller đã đưa ra giải thích về
hai yếu tố này:
Đầu
tư giá trị nghĩa là phải tự đặt câu hỏi: đâu là những cổ phiếu giá trị nhất?
Không
được ngộ nhận rằng những gì trông có vẻ đắt đỏ nhất là những thứ có giá trị
nhất, hay vì cổ phiếu này được bán hạ giá tới vài lần mà ta cho rằng đó là một
món hời. Đôi khi tăng trưởng được trả giá rẻ trong khi giá trị lại được trả giá
cao…
Câu
hỏi không phải là tăng trưởng hay giá trị, mà phải là cổ phiếu nào đáng giá
nhất. Chúng tôi xây dựng danh mục đầu tư bằng cách sử dụng “đa dạng hóa các yếu
tố”… Chúng tôi sở hữu một tập hợp các công ty mà các yếu tố nền tảng hình thành
nên giá trị của nó là khác nhau. Chúng tôi có những cổ phiếu với P/E cao và
những cổ phiếu với P/E thấp, những cổ phiếu có giá trị sổ sách cao và những cổ
phiếu giá trị sổ sách thấp. Hầu hết các nhà đầu tư có xu hướng không đa dạng
hóa đối với những yếu tố ảnh hưởng đến giá trị cổ phiếu này, khi các nhà đầu tư
giá trị có xu hướng chọn các yếu tố định giá thấp trong khi các nhà đầu tư tăng
trưởng chọn các yếu tố định giá cao. Vào thời điểm giữa thập niên 1990 chúng
tôi đã bắt đầu xây dựng danh mục đầu tư với sự đa dạng hóa nhân tố cao nhất,
thứ trở thành sức mạnh của chúng tôi…
Chúng
tôi có thể nắm giữ những cổ phiếu có P/E thấp hoặc P/E cao, nhưng với cùng một
nguyên nhân: chúng tôi tin rằng những cổ phiếu này đều đã bị định giá quá thấp.
Chúng tôi khác với những nhà đầu tư giá trị khác trong việc sẵn ang phân tích
các cổ phiếu trông có vẻ đắt giá để xem liệu chúng có đắt thật không. Trên thực
tế, hầu hết chúng là đắt thật sự nhưng có một số thì không. Trong chừng mực mà
chúng tôi đúng, chúng ta sẽ làm lợi cho các cổ đông và đối tác.
Tác phẩm:
“The
Man Who Beats The S&P: Investing With Bill Miller” của Janet Lowe
(2002)
Trích dẫn một số câu nói của ông:
- “Tôi
thường nhắc nhở các chuyên gia phân tích rằng 100% thông tin anh có về một công
ty phản ánh quá khứ, trong khi đó 100% việc định giá cổ phiếu lại phụ thuộc vào
tương lai.”
- “Như
các ngài giáo sư vẫn nói với chúng ta, thị trường phản ánh những thông tin hiện
có. Nhưng cũng giống như những tấm gương méo trong nhà cười không phải lúc nào
cũng phản chiếu đúng hình ảnh của chúng ta, thị trường không phải lúc nào cũng
phản ánh chính xác các thông tin. Thường thì chúng ta luôn quá bi quan khi tình
hình tồi tệ và quá lạc quan khi tình hình tốt.”
- “Cái
chúng ta cố gắng làm là tận dụng sai lầm của người khác, bởi vì hoặc họ là
những nhà đầu tư cực kỳ ngắn hạn, hoặc họ đã phản ứng trước những sự kiện bất
lợi nào đó, hoặc họ đã phóng đại ảnh hưởng của các sự kiện…”
(Sưu tầm)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét